Hệ
thống trạm tại Việt Nam khá dày đạc và hiệu quả, cũng như các chương trình
phòng chống. Chỉ có vấn đề vệ sinh, thường rất kém. Đối với người nghèo, một
tai nạn nhỏ nhất hoặc một căn bệnh nhẹ nhất cũng có thể khiến cả gia đình lâm
vào cảnh túng quẫn.
Có một điều kì lạ : các hoạt
động y tế (cũng như học bổng) là giếng không đáy. Tất nhiên các hoạt động này
không đem lại nguồn lợi nhuận nào, người dân không hoàn vốn lại như đối với các
quỹ tính dụng. Điều quan trọng ở đây là sức khoẻ cộng đồng chứ không phải lợi
nhuận của chương trình.
Trong các làng
khmer, hầu như không nhà nào có hố xí sạch sẽ, nước rất khan hiếm, phải đi gánh
ở xa và thường không sạch. Ở Việt Nam, sau 9 năm hoạt động, 25% các hộ đã có hố
xí, vệ sinh cá nhân được nâng cao đáng kể.
Người dân các
huyện rất nghèo và thường phải chịu khám sai bệnh. Một số bác sĩ không có tâm
đe dọa người bệnh : « Phải mổ ngay lập tức, tôi không giải thích gì
thêm ». Người nông dân thường phải bán một phần đất để thực hiện một ca mổ
không cần thiết ! Viêt Nam Plus giúp người dân có cơ hội khám bệnh lần thứ
hai với một bác sĩ chuyên khoa ở thành phố là bạn của tổ chức.